Chương 18: Đêm mưa nhà ngói

Vệt sáng đèn dầu hắt vào buồng, run rẩy theo cơn gió lùa qua khe cửa. Cường ngồi bật dậy, con dao găm cán sừng nắm chặt trong tay, gân cốt căng như dây cung sắp đứt. Chàng đã chuẩn bị sẵn cho một cú lao mình, một tiếng thét, một lưỡi mã tấu bổ xuống... Nhưng cái bóng in trên ngưỡng cửa không phải hình thù cộc cằn của một tên đâm thuê. Ấy là một dáng người đàn bà mềm mại, tay che ngọn đèn dầu cho khỏi tắt, mái tóc xõa nửa vai, khoác hờ tấm áo lụa mỏng. Một tia chớp xé ngang trời, soi rõ khuôn mặt trắng ngần đang ngước nhìn chàng — mợ Tư Diệu. — Trời đất quỷ thần ơi... — Cường buột miệng, vội buông con dao xuống chiếu, thở hắt ra một hơi dài. — Mợ... mợ làm con hết hồn. Ngoài kia, mưa đổ rào rào trên mái ngói, nước chảy thành dòng từ máng xối xuống sân gạch. Một tiếng sấm nữa nổ ầm, rền vang cả căn nhà vắng. Mợ Tư rụt vai lại, ngọn đèn trong tay nghiêng ngả. — Cậu Cường... — giọng nàng khe khẽ, run run mà sao nghe vẫn óng ả lạ thường. — Mợ sợ quá. Sấm sét đùng đùng, con Mén thì về xóm rồi, nhà rộng thinh thinh chẳng có ai. Mợ nằm cứ giật mình hoài, không tài nào nhắm mắt được. Mợ... mợ qua coi cậu ngủ chưa. Cường vén tấm chăn mỏng, ngồi lui vào góc ván cho phải phép, đưa tay vuốt mặt cho tỉnh hẳn cơn buồn ngủ. — Dạ, mợ về buồng nghỉ đi. Có con thức trông nhà, mợ đừng sợ. Mưa gió cỡ này thì trộm cướp gì cũng nằm co ở nhà nó hết, chẳng ma nào ra đường đâu mợ. Nhưng mợ Tư không quay đi. Nàng bước hẳn vào trong, đặt ngọn đèn dầu lên cái kệ con kê đầu giường, rồi ngồi xuống mép ván, cách Cường chừng một sải tay. Tà áo lụa mỏng dính vào người vì những giọt mưa hắt qua hành lang, để lộ cả đường cong đẫy đà của đôi vai, của tấm lưng. Mùi nước hoa nhài quyện với hơi ẩm đêm mưa phả vào mặt Cường, khiến chàng thoáng thấy ngột ngạt. — Cậu coi mợ này, — nàng cười khẽ, đưa tay vuốt mấy sợi tóc ướt dính trên gò má, — đường đường là vợ một thương gia mà sợ sấm như con nít. Ông nhà mợ đi buôn tuốt trên Nam Vang, biền biệt cả tháng nay chưa thấy về. Đêm hôm khuya khoắt nằm một mình trong cái nhà ngói trống huơ trống hoác này, cậu biết buồn cỡ nào không. Cường nuốt khan, cố giữ giọng cho thật bình thản: — Dạ, con hiểu. Phận đàn bà ở nhà trông cửa cực thân lắm. Nhưng rồi ông nhà cũng về thôi mợ. Buôn bán xa xôi, dăm bữa nửa tháng mà. — Dăm bữa nửa tháng... — Mợ Tư lặp lại, giọng chùng xuống, mắt nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ. — Năm này qua năm khác đều vậy đó cậu. Người ta cưới mợ về để có người coi nhà coi cửa, đặng yên tâm đi làm ăn. Còn mợ... mợ như cái lư đồng chưng trên bàn thờ, đẹp thì có đẹp mà lạnh ngắt, chẳng ai ngó tới. Lời nàng nghe sao xót xa, mà cái cách nàng nói, cái cách nàng nghiêng người về phía chàng, lại đầy một thứ ý tứ khiến tim Cường đập rộn. Chàng còn trẻ, mười tám tuổi đầu, máu nóng trong người chưa khi nào nguội. Cái thân con gái mơn mởn của Thị Sương nơi quê nhà chàng còn chưa dám chạm tới một lần cho trọn, vậy mà giờ đây, ngay trước mặt chàng, là một người đàn bà từng trải, đẫy đà, đang phô ra hết cái cô đơn rạo rực của mình dưới ánh đèn dầu chập chờn. — Mợ đừng buồn, — Cường ấp úng, dời ánh mắt đi chỗ khác, — mợ phận giàu sang sung sướng, biết bao người mơ không được... — Sung sướng cái gì hở cậu? — Mợ Tư bật cười, tiếng cười nửa chua chát nửa đong đưa. Nàng nhích lại gần thêm một chút. — Cậu Cường này, cậu thiệt thà quá. Mợ để ý cậu mấy bữa nay rồi. Cậu coi nhà siêng năng, ăn nói lễ phép, mà cái thân cậu thì... — nàng đưa mắt lướt qua bộ ngực rắn chắc của chàng dưới làn áo mỏng, — chao ôi, đàn ông con trai gì mà vai u thịt bắp, da bánh mật, nhìn cái là thấy khỏe. Hồi mợ mới gặp cậu ngoài cổng, mợ đã giật cả mình. Cường thấy hai bên thái dương nóng ran. Chàng biết — biết quá đi chứ — người đàn bà này đang giăng cái lưới gì. Bao đêm nay những bước chân nhẹ ngoài hành lang, những lần mợ Tư viện cớ kêu chàng vào dọn cái này, sửa cái nọ, những ánh mắt lúng liếng buổi cơm chiều... Tất cả chàng đều cảm nhận được, chỉ là chàng cố làm ngơ. Một thằng làm thuê mà dây vào vợ chủ thì có ngày mất mạng như chơi. Mà chàng thì còn cái án giết người treo trên đầu, còn Sáu Thẹo đang lảng vảng đâu đó ngoài kia. Nghĩ tới đó, lý trí Cường chợt tỉnh. Chàng đứng phắt dậy, lùi ra phía cửa: — Mợ à, khuya rồi, để con đưa mợ về buồng. Mợ cứ nằm nghỉ, có gì cần thì gọi, con thức ngoài này canh chừng cho. Nhưng vừa dợm bước, một tia chớp lại lóe lên, và liền sau đó là tiếng sấm dữ dội nhất từ nãy giờ, rền như muốn xé toang mái nhà. Mợ Tư khẽ rú lên, chồm tới ôm chầm lấy cánh tay Cường, áp cả khuôn mặt vào bờ vai chàng. Toàn thân nàng run lên, mềm nhũn, hơi ấm và mùi hương con gái phả vào da thịt chàng như có lửa. — Mợ sợ... — nàng thì thầm, hơi thở nóng hổi sát bên tai chàng. — Cậu đừng đi. Cậu ở đây với mợ một lát. Một lát thôi cũng được mà. Cánh tay chàng cứng đờ. Chàng cảm thấy rõ tấm thân đầy đặn nóng rực ấy đang ép sát vào mình, bộ ngực căng phập phồng theo nhịp thở dồn dập của người đàn bà. Trong đầu chàng, hai luồng tiếng nói giằng co kịch liệt. Một bên là lời mẹ dặn — con dằn cái tính nóng, đừng gây họa; một bên là Thị Sương đứng đợi nơi bến ghe quê nhà, ngân câu hát ầu ơ... Một bên nữa, máu nóng tuổi mười tám đang chảy rần rật, khiến đầu óc chàng quay cuồng, miệng khô khốc. — Mợ... — chàng cố nói, giọng đã khản đặc, — như vầy không phải đạo. Mợ là vợ người ta, con là phận làm thuê. Nhỡ đâu... — Nhỡ đâu cái gì? — Mợ Tư ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh ướt dưới ánh đèn, cách mặt chàng chỉ còn gang tấc. — Trong cái nhà này đêm nay chỉ có cậu với mợ. Trời đất chứng giám chứ ai. Cậu Cường, cậu nhìn vô mắt mợ đi, rồi nói thiệt với mợ — bộ cậu không động lòng chút nào sao? Cường nhìn vào đôi mắt ấy. Và chàng biết mình đã thua. Thua cái cô đơn rạo rực trong đáy mắt người đàn bà, thua chính cái máu đào hoa đang sôi lên trong huyết quản mình. Bao nhiêu lý lẽ về đạo nghĩa, về phận làm thuê, về Thị Sương, về Sáu Thẹo ngoài kia — tất cả tan ra như sương khói trước hơi thở nồng nàn này. Bàn tay chàng, không biết tự bao giờ, đã từ từ vòng ra sau lưng nàng. Ngoài trời mưa vẫn đổ, sấm vẫn rền từng cơn. Ngọn đèn dầu trên kệ chập chờn, rồi như e thẹn mà liu riu nhỏ ngọn lại, để mặc bóng tối phủ trùm lên hai thân người quấn quít. Cường cảm nhận rõ ràng bàn tay mình đang siết nhẹ eo mợ Tư Diệu qua lớp áo bà ba mỏng. Mưa ngoài hiên càng lúc càng mạnh, tiếng nước trút xuống mái ngói nhà ngói vang vọng như một lớp màn che kín mọi lời đồn đại ở Sa Đéc. Chàng ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của mợ. Những ngón tay mợ siết chặt vai chàng, da thịt mợ nóng ran qua lớp vải. — Cậu Cường… đừng ngần ngại nữa… Mợ thì thầm, giọng khàn khàn vì kìm nén đã lâu. Cường cúi xuống, môi chạm vào môi mợ. Lưỡi hai người quấn lấy nhau ngay lập tức, hun hít sâu, ướt át. Chàng nếm vị trà và vị thuốc lá nhẹ trên môi mợ. Mợ thở dốc vào miệng chàng, hai ngực ép sát vào nhau, mợ cọ xát nhẹ nhàng như đang dỗ dành chàng buông xuôi. Bàn tay Cường vuốt dọc sống lưng mợ, rồi mạnh bạo ôm chặt hông mợ kéo sát vào người. Cả hai cuộn xoay, lưng mợ tựa vào cột nhà gỗ. Tiếng hôn lạo xạo vang lên giữa tiếng mưa và tiếng sấm. Mợ là người chủ động trước. Tay nàng luồn vào dưới gấu áo bà ba của Cường, sờ soạng da thịt rắn chắc, những vết sẹo nhỏ trên vai chàng do luyện võ. Cường rút lui khỏi nụ hôn chỉ để cắn nhẹ dái tai mợ, thì thầm: — Mợ… trời đất quỷ thần ơi… Mợ cười khẽ, hơi thở nóng hổi phả vào cổ chàng. Hai tay nàng kéo mạnh áo chàng lên qua đầu. Cường vẫy phăng áo ra sàn gạch. Mợ nhìn ngực chàng, vai rộng da bánh mật bóng nhờ mồ hôi. Nàng cúi xuống hôn vào xương đòn, rồi lưỡi liếm nhẹ nhàng dọc theo đường gân cổ. Cường ngửa đầu, rên khẽ khi mợ mút nhẹ dái tai. Tay mợ không ngừng vuốt ve eo chàng, sau đó trượt xuống nắm chắc mông chàng kéo ép sát. Áo mợ cũng bị kéo tuột từng nút cài ngực. Những ngón tay Cường run run khi vén lớp áo mỏng, lộ ra bộ ngực trắng muốt, căng đầy, núm vú đã cứng ngắc vì dục vọng. Cường cúi xuống, hôn lên khe ngực mợ, rồi ngậm lấy một núm vú. Lưỡi chàng vẽ vòng tròn quanh núm, lúc đầu nhẹ nhàng, sau mạnh dần. Mợ rên lên, cong người, hai tay ôm chặt đầu Cường ấn mạnh hơn vào ngực mình. — Cậu… cậu làm mạnh… mợ chịu không nổi… Cường chuyển sang ngực kia, vừa mút mạnh vừa dùng răng cắn nhẹ. Một tay chàng luồn xuống, xoa nhẹ eo mợ, vuốt ve hai bên hông, rồi nắm chắc hai bên mông tròn. Lớp lụa nội y mợ bị kéo xuống. Chàng hôn tiếp xuống bụng, rốn sâu, rồi dừng lại trên xương chậu. Mợ run rẩy khi Cường quỳ xuống sàn, hai tay xé nhẹ lớp lụa cuối cùng. Âm hộ mợ hiện ra, lông mu tỉa gọn, môi ngoài đã ướt đẫm. Cường hai tay vạch nhẹ hai đùi mợ ra. Mợ ngẩng đầu tựa lưng vào cột, hai chân run run dang rộng. Chàng cúi xuống hôn trực tiếp lên môi ngoài âm hộ mợ. Lưỡi chàng liếm dài một đường từ khe dưới lên trên, tách hai môi mọng, rồi chúi đầu liếm mạnh vào khe ướt át. Vị mặn nhạt, nước mật mợ chảy ra nhiều hơn. Cường mút lấy âm vật, lưỡi đâm mạnh vào trong âm đạo, rồi rút ra liếm theo nhịp chậm rồi nhanh. Mợ không kìm được, tay ôm chặt đầu Cường ấn mạnh xuống, hông nhún lên nhún xuống. Tiếng rên của mợ lúc đầu nghẹn ngào, sau càng lúc càng cao. — Cậu… cậu liếm… mạnh quá… mợ… mợ lên… Cường đẩy lưỡi sâu hơn, dùng hai ngón tay khẽ mở rộng hai môi, hút mạnh vào âm vật. Mợ run lên bần bật, cơ thể cong thành vòng, chân siết chặt hai bên tai Cường. Nàng đạt cực khoái lần đầu bằng miệng, nước âm đạo phun nhẹ vào lưỡi chàng. Nhưng Cường không dừng. Chàng liếm sạch mọi giọt, rồi rụt người lại khi mợ kéo chàng đứng dậy. Mợ xoay người đẩy Cường nằm ngửa trên chiếc chiếu trải giữa phòng. Nàng quỳ xuống, hai tay kéo mạnh quần Cường xuống. Dương vật chàng bật ra, cứng ngắc, quy đầu đã ướt sệt vì tinh dịch tiền liệt. Mợ nhìn chàng cười khẽ, mắt long lanh. Nàng cúi xuống hôn lên đầu dương vật, lưỡi liếm vòng quanh quy đầu, nếm vị mặn. Sau đó ngậm sâu vào miệng, mút mạnh lên xuống. Một tay mợ vuốt phần gốc, tay kia ve vuốt hai bên tinh hoàn. Cường rên lớn, hông giật giật. Mợ ngậm sâu đến tận họng, lưỡi đè mạnh dọc gân nổi trên thân, rồi rút ra liếm dọc đường gân. Cường nắm chặt tóc mợ, vừa ấn vừa rên. Hai người thay phiên. Mợ nằm ngang người Cường, hai chân chàng quay về phía đầu mợ. Họ vào tư thế 69. Cường lại chôn mặt vào âm hộ mợ, vừa liếm vừa ngón tay đâm mạnh vào trong. Mợ vẫn bú dương vật chàng, miệng mút ròng rọc, nước bọt chảy dài. Cả hai run rẩy cùng lúc. Mợ cong lưng, lần thứ hai nàng lại ướt đẫm trong miệng Cường. Cường cũng không kìm được, phun mạnh vào miệng mợ. Mợ nuốt hết, liếm sạch quy đầu trước khi quay người lại, liếm lên ngực chàng, mút lấy núm vú chàng. Cường cũng liếm mồ hôi mặn trên cổ mợ, cắn nhẹ vai mợ để lại dấu răng. Họ liếm nhau khắp nơi: nách, bụng, đùi trong, thậm chí mợ cắn nhẹ ngón chân Cường. Ham muốn đã lên đến cực điểm. Mợ nằm ngửa, hai chân dang rộng, kéo Cường lên người. Nàng dùng tay cầm dương vật Cường cọ mạnh lên khe ẩm ướt của mình, vừa khiêu khích vừa van xin. — Cậu vào… mợ muốn cậu vào sâu… Cường nhún hông, đầu dương vật trượt vào trong khe, cọ qua lại âm vật đã sưng lên. Mợ há miệng rên không thành tiếng. Cường dùng ngón tay đâm hai ngón vào âm đạo mợ, xoa mạnh, đẩy mạnh ra vào. Nước ướt lem lết trên đùi cả hai. Sau khi đã thấm đủ, Cường ấn mạnh một cái vào trong. Cả hai cùng rên khi dương vật chàng chui sâu vào tận cùng. Cường bắt đầu nhún theo nhịp chậm, sau nhanh dần. Tiếng da thịt va vào nhau vang lên ướt át. Mợ ôm chặt vai Cường, chân siết lấy hông chàng. Cường xoay người, đặt mợ nằm sấp, kéo hai tay mợ ra sau lưng. Chàng quỳ phía sau, nắm hông mợ kéo mạnh vào người trong tư thế doggy. Dương vật đâm sâu hơn, chạm đến tận cùng mỗi nhịp. Mợ rú lên, mông nhún ngược lại. Cường cúi xuống cắn nhẹ vai mợ, tay đưa xuống sờ âm vật mợ trong lúc đang nhún mạnh. Sau đó Cường kéo mợ ngồi lên người mình. Mợ ngồi cưỡi ngựa, hai tay bám vai Cường, hai ngực nảy lên nảy xuống. Chàng cầm hai bên mông mợ ép xuống mỗi khi mợ ngồi xuống. Mợ nghiêng người, hai tay chống ngực Cường, hông quay tròn theo hình tròn. Dương vật xoay sâu bên trong âm đạo mợ. Hai người lại đổi tư thế, Cường kẹp hai chân mợ lên vai, đè xuống giường nhún mạnh theo kiểu missionary sâu hơn. Tiếng mợ khóc thét, rên la không ngừng. Cường thì thầm vào tai mợ những lời khiêu khích đứt quãng: — Mợ… mợ xiết… xiết mạnh quá… Mợ cuồng loạn đáp lại, tay móng tay cào lên lưng chàng. Họ đổi liên tục sang tư thế nghiêng, spoon, Cường nằm sau lưng mợ, một tay nâng đùi mợ lên đâm sâu từ phía sau. Tiếng giường tre nẻo kêu rắc rắc hòa với tiếng mưa. Sau đó mợ lại đẩy Cường nằm xuống, tự mình ngồi cưỡi, nhún mạnh đến khi hai người cùng chới với. Cực khoái đến đột ngột. Mợ rú lên, cơ thể co quắp từng cơn, âm đạo siết chặt lấy dương vật Cường như muốn bóp nát. Cường rên lớn, hông giật mạnh, tinh dịch phun liên tục sâu vào trong. Cả hai mất hết nhận thức, chỉ còn cảm giác sóng điện giật qua da thịt, tâm trí trống rỗng trắng xóa. Mợ khóc nức nở vì khoái cảm, tay bám chặt vai Cường. Chàng run rẩy toàn thân, mồ hôi đầm đìa, dương vật vẫn giật trong âm đạo đang co thắt. Sau cao trào, hai người ôm chặt lấy nhau, nằm dài trên chiếu, thở hổn hển. Mợ vuốt ve lưng Cường, thì thầm những lời nũng nịu đứt quãng. Cường hôn trán mợ, lau mồ hôi trên trán nàng. Bên ngoài mưa vẫn rơi, ngọn đèn dầu đã tắt từ lâu. Trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng thở dài và những cái hôn nhẹ nhàng. Mợ thì thầm: — Cậu Cường… mợ không hối hận… Chàng ôm chặt hơn, lặng lẽ nằm yên trong vòng tay người đàn bà cô đơn đêm mưa. ... Mưa ngớt dần khi trời gần sáng. Tiếng nước nhỏ giọt từ máng xối xuống sân gạch nghe tí tách, đều đặn trong cái tịch mịch của căn nhà ngói. Cường nằm ngửa trên tấm ván, một cánh tay gối dưới đầu, mắt mở thao láo nhìn lên cái xà gỗ đen sì. Bên cạnh chàng, mợ Tư Diệu nằm cuộn mình, mái tóc xõa tràn trên ngực chàng, hơi thở đã đều và êm như đứa trẻ. Khuôn mặt nàng trong giấc ngủ thật khác — không còn cái vẻ đong đưa, ý tứ ban nãy, mà phảng phất một nỗi mãn nguyện pha lẫn cô liêu. Cường khẽ đưa tay vén mấy sợi tóc khỏi gò má nàng, lòng dấy lên một cảm giác lạ lùng, vừa ngọt ngào vừa chống chếnh. Chàng đã làm cái việc mà chỉ mấy canh giờ trước thôi chàng còn tự nhủ là không bao giờ được phép. Trong cơn say đắm vừa rồi, chàng đã quên hết — quên cái án mạng, quên Hương quản Tỏi gào thét đòi mạng, quên cả gương mặt Sáu Thẹo mặt rỗ. Quên luôn cả Thị Sương. Nghĩ tới Sương, Cường thấy tim mình nhói lên một cái. Chàng nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra cái bến ghe đầu làng rạng đông sương giăng, dáng người con gái nhỏ nhắn đứng đó trao chàng nắm cơm khô với mảnh khăn vá, ngân nga câu "Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh..." Nàng dặn chàng giữ con dao cha, dặn chàng nhớ về. Mà giờ đây, chàng đang nằm đây, trong vòng tay một người đàn bà khác, nơi đất khách quê người. — Trời đất ơi... — Cường thở dài rất khẽ, không thành tiếng. Chàng tự cười nhạt một mình trong bóng tối. Cái thằng Cường này, mới ra khỏi làng được mấy con trăng đã đổ đốn ra thế này rồi sao? Nhưng rồi chàng lại tự nhủ — thôi thì, đời người mỗi kẻ một phận. Sương ở quê còn đợi chàng làm nên sự nghiệp, mà cái nghiệp lớn ấy biết bao giờ mới thành. Còn đây, mợ Tư Diệu, cũng chỉ là một chốn dừng chân tạm bợ giữa đường lưu lạc, một hơi ấm vay mượn qua đêm mưa lạnh. Mai này chồng mợ về, chàng cũng phải khăn gói ra đi. Cái gì đến rồi cũng sẽ qua, như cơn mưa đêm nay rồi sẽ tạnh. Tự an ủi mình vậy, nhưng trong lòng Cường vẫn cứ gợn lên một nỗi day dứt mơ hồ, như một sợi gai nhỏ cắm vào tim, không đau lắm mà cứ nhoi nhói hoài. Mợ Tư cựa mình, mắt khẽ hé. Thấy chàng còn thức, nàng vòng tay ôm ngang người chàng, giọng còn ngái ngủ mà đã đầy âu yếm: — Cậu Cường lém thật... Mợ cứ tưởng cậu là gỗ đá chứ. Hồi nãy cậu làm bộ đứng dậy đòi về buồng cho mợ, mợ tức muốn chết. Cường cười khà khà, đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng: — Mợ đừng có chọc con. Con... con cũng là người chứ bộ. — Ờ, người. — Mợ Tư áp mặt vào ngực chàng, giọng chùng lại. — Người với người ở với nhau cho ấm cái thân, cậu à. Cậu đừng nghĩ ngợi gì cho mệt. Chuyện đêm nay, trời biết đất biết, mình biết. Cậu cứ ở đây coi nhà cho mợ, đợi vựa lúa ông Tám Thà sửa xong rồi tính. Mợ sẽ lo cho cậu đàng hoàng, không để cậu thiệt thòi đâu. Cường ậm ừ cho qua, nhưng lòng đã thầm tính những bước đường phía trước. Chàng không phải hạng người chịu sống dựa vào đàn bà. Cái mộng lên Sài Gòn lập nghiệp, cái lời hứa với mẹ già, với Sương — chàng chưa bao giờ quên. Đúng lúc ấy, ngoài vườn cây sũng nước, có tiếng động khẽ. Không phải tiếng gió, cũng chẳng phải tiếng mưa rơi. Mà là tiếng một cành cây gãy rắc dưới chân ai đó, rồi tiếng bùn đất lép nhép như có người vừa lội qua. Cường lập tức nín thở, mọi giác quan căng lên như sợi dây đàn. Cái cảm giác bị dòm ngó, cái linh tính của kẻ đang bị săn đuổi, lại trỗi dậy trong chàng. Chàng nhẹ nhàng gỡ tay mợ Tư ra, ngồi dậy với lấy con dao găm cán sừng đặt sẵn đầu ván. — Cậu sao vậy? — Mợ Tư hốt hoảng. — Suỵt... — Cường ra hiệu cho nàng im lặng, mắt dán vào ô cửa sổ. Ngoài kia, qua màn mưa bụi lất phất còn sót lại, trong cái tranh tối tranh sáng của trời gần rạng, chàng thoáng thấy một bóng đen lom khom men theo bờ rào, rồi lẩn nhanh vào lùm cây ăn trái rậm rạp. Chỉ một thoáng thôi, nhưng cũng đủ để chàng nhận ra cái dáng người lực lưỡng ấy, và trong khoảnh khắc tia sáng yếu ớt lóe lên, là một gương mặt rỗ với vệt sẹo dài chạy ngang bàn tay đang bám vào thân cây... Tim Cường thắt lại. Sáu Thẹo. Hắn đã lần ra tới tận đây. Chàng siết chặt chuôi dao, hàm răng nghiến lại. Cái chốn dừng chân tạm bợ êm ái này, hóa ra cũng chẳng yên thân được lâu. Bóng tử thần vẫn lặng lẽ bám theo từng bước chân chàng, ngay cả trong cái đêm mưa tưởng chừng bình yên nhất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận.

  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!