Sáng hôm sau, Cường thức dậy với cái cổ ê ẩm vì cả đêm chàng chỉ ngủ chập chờn. Cái bóng đen lom khom men theo bờ rào đêm mưa cứ hiện về trong đầu chàng như một con dao treo lửng. Sáu Thẹo. Cái tên ấy chàng nghe đám cu-li ở bến Mỹ Tho nhắc qua, một gã đâm thuê chém mướn chuyên ăn bạc lấy mạng người. Vậy là có kẻ đã bỏ tiền mua cái đầu của chàng. Mà kẻ ấy là ai, ngoài lão Hương quản Tỏi đang gào thét thề báo thù khắp nơi thì còn ai vào đây nữa.
Chàng ra giếng sau nhà múc nước rửa mặt, vừa kì cọ vừa lén đảo mắt khắp lùm cây ăn trái. Sương sớm còn giăng la đà trên mấy gốc xoài, gốc mận, vắng lặng đến rợn người. Không một bóng người. Nhưng Cường biết, kẻ rình rập ấy đang đâu đó, kiên nhẫn như con rắn nằm trong cỏ.
— Cậu Cường ơi, cậu dậy sớm dữ ha.
Cường giật thót, quay phắt lại. Đứng bên hàng rào dâm bụt là một cô gái cỡ tuổi chàng, da ngăm hồng khỏe khoắn, tóc kẹp gọn sau lưng, tay xách một rổ mận chín mọng. Cô cười toe để lộ hàm răng trắng đều.
— Tui là Út Sen, con ông Ba làm vườn bên kia rào. Bữa nay hái mận đem ra chợ bán. Mợ Tư có dặn để lại cho nhà mợ một rổ. Cậu cầm giùm tui nghen.
Cường thở phào, cười khà:
— Trời đất quỷ thần ơi, cô em làm tui hết hồn. Tưởng ai. Để tui cầm cho.
Chàng đỡ rổ mận, vô tình tay chạm tay cô gái. Út Sen đỏ mặt rút tay về, lí nhí:
— Cậu ở xa tới làm thuê cho mợ hả? Nghe nói cậu giỏi võ lắm.
— Đâu có gì, tui chỉ múa máy chút đỉnh thôi. — Cường gãi đầu, cái tính dẻo miệng lại nổi lên. — Cô em hái mận một mình cực ha, để bữa nào rảnh tui qua hái phụ.
Hai người đứng tựa hàng rào tán dăm ba câu, Út Sen cười khúc khích, má ửng hồng. Chàng vốn quen ăn nói với đàn bà con gái, chẳng mảy may để ý. Nhưng chàng không hay, từ khung cửa sổ buồng trên gác, một đôi mắt đang nhìn xuống, sắc lạnh như dao.
*
Trưa đó, Cường vừa bước vào nhà sau thì con Mén bưng mâm cơm ra, mắt cụp xuống không dám nhìn chàng. Cái dáng người ở gầy đen ấy mọi bữa vẫn lủi thủi ít nói, nhưng hôm nay nó có cái gì là lạ. Nó đặt mâm cơm xuống rồi quay lưng đi nhanh, miệng lẩm bẩm gì đó. Cường nghe loáng thoáng "...thằng cha ở đợ mà bày đặt...".
Chàng khựng lại. Người làm trong nhà đã bắt đầu xì xào.
Tới chiều, thằng Cò — đứa ở chăn ngựa mới mười bảy tuổi, lanh như sóc — cứ lảng vảng quanh buồng chàng, hết quét sân lại lau cửa, mắt nghé qua nghé lại dò xét. Cường biết tỏng cái thói nhiều chuyện của nó, bèn gọi:
— Cò, mày làm gì mà cứ rình rình vậy?
Thằng nhỏ giật mình, cười hề hề:
— Dạ đâu có. Mà cậu Cường nè... — nó hạ giọng thì thầm — đêm hôm mưa gió, cậu nghe có tiếng gì lạ hông? Con Mén nó nói nó thấy mợ Tư đi ra hành lang phía buồng cậu...
Cường tỉnh bơ:
— Mưa to sấm chớp, mợ sợ thì đi coi nhà coi cửa chớ gì. Mày con nít ranh, biết gì mà nói bậy.
Thằng Cò le lưỡi rút đi. Nhưng Cường biết, lửa đã bén. Trong một căn nhà có người ăn kẻ ở, không có chuyện gì giấu được lâu. Cái trò vụng trộm này, đẹp đẽ êm ái thật đấy, nhưng nó như đi trên lằn dao. Chàng chợt thấy lòng nặng trĩu, vừa vì cái mạng đang bị Sáu Thẹo rình, vừa vì cái họa tai tiếng đang chực ập xuống.
*
Đêm xuống, mợ Tư Diệu lại tìm tới buồng chàng. Người đàn bà ba mươi mặn mà ấy hôm nay không còn vẻ e ấp bóng gió như đêm mưa đầu tiên. Nàng đẩy cửa bước vào, vận chiếc áo dài lụa mỏng, mái tóc xõa xuống vai thơm mùi dầu dừa. Nhưng gương mặt nàng đăm đăm, đôi mắt đa tình mọi bữa giờ ánh lên tia giận dỗi.
— Sáng nay con nhỏ Út Sen qua, cậu vui dữ hen. — Nàng ngồi xuống mép ván, giọng lạnh như nước giếng. — Cười nói tía lia, còn hứa qua hái mận phụ nó nữa.
Cường cười cầu hòa:
— Mợ à, người ta đem mận tới biếu, mình lịch sự đáp lễ chớ. Tui đâu có ý gì.
— Cậu đâu có ý gì? — Mợ Tư nhếch môi, mắt rưng rưng. — Đàn ông các người, miệng lúc nào cũng "đâu có ý gì". Tui nuôi cậu trong nhà, cho cậu ăn ngon mặc ấm, đêm hôm trao thân gửi phận cho cậu, vậy mà cậu mới sáng ra đã léng phéng với con nhỏ làng. Cậu coi tui ra cái gì?
Giọng nàng nghẹn lại. Cường thấy lòng chùng xuống. Chàng biết người đàn bà này cô đơn, chồng đi biền biệt quanh năm, nay vớ được chút hơi ấm tuổi xuân thì bám lấy như người chết đuối bám phao. Cơn ghen của nàng, suy cho cùng cũng chỉ là nỗi sợ mất. Chàng ngồi xuống bên nàng, nắm lấy bàn tay đeo vòng cẩm thạch của nàng.
— Mợ Tư à, tui là phận làm thuê, đâu dám trèo cao. Mợ nghĩ ngợi chi cho mệt. Tui ở đây ngày nào thì lo tròn phận ngày đó.
Câu nói tưởng êm tai lại làm mợ Tư ứa nước mắt. Vì chính nó nhắc nàng nhớ ra cái sự thật phũ phàng — chàng chỉ là khách qua đường, sớm muộn cũng đi. Nàng quay sang, ôm chầm lấy chàng, hơi thở dồn dập:
— Tui không cần biết. Tui chỉ cần cậu ở đây với tui. Chừng nào tui còn giữ được...
Cường ngồi bên mợ Tư Diệu trong căn buồng nhỏ phía sau nhà ngói Sa Đéc. Đêm đã khuya, ngoài trời chỉ còn tiếng dế kêu và tiếng nước kênh rạch vỗ nhẹ vào bờ. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên mặt mợ, đôi mắt long lanh nước. Nàng ôm chầm lấy chàng, ngực đầy đà dồn lên, mùi nước hoa pha lẫn mùi mồ hôi quen thuộc tỏa ra từ lớp áo dài lụa mỏng.
Cường cúi xuống hôn mợ. Đôi môi mợ nóng, mở ra đón lấy. Lưỡi hai người quấn nhau ngay lập tức, sâu và ướt át. Mỗi lần lưỡi Cường luồn vào khoang miệng mợ, nuốt lấy hơi thở dồn dập của nàng, lưỡi mợ lại đáp trả cuồng nhiệt, quấn lấy lưỡi chàng mà không buông. Nước bọt trào ra, thấm ướt khóe miệng. Mợ rên khẽ trong cổ họng, tay bám chặt vai rộng của Cường, kéo chàng sát vào người mình hơn nữa. Hai ngực chạm nhau qua lớp vải mỏng, mợ cọ xát chậm, để cho Cường cảm nhận rõ sự mềm mại và ấm áp của bầu ngực đầy đà.
— Cậu Cường… đừng rời xa tui… — Giọng mợ đứt quãng giữa những cái hôn. Nàng thì thầm ngay sát tai chàng, hơi thở nóng hổi. — Tui cô đơn quá… đừng làm tui nhớ…
Cường không đáp lời, chỉ siết chặt hai tay ôm lấy eo mợ, đẩy nàng nằm ngửa xuống giường. Chàng nằm lên trên, cọ sát cơ thể. Qua lớp áo bà ba đen, Cường vẫn cảm nhận rõ hai bầu ngực mợ đang cứng lên. Tay chàng vuốt ve qua vải, xoa nhẹ lên hai bên hông, rồi lướt lên dưới bầu ngực, ấn nhẹ nhàng.
Mợ run lên. Nàng đưa tay nắm lấy cổ tay Cường, kéo tay chàng đặt thẳng lên ngực mình. Cường hiểu ý, ngón tay nhanh chóng cởi từng nút áo dài của mợ. Chiếc nút vàng trượt ra từng cái một, lộ ra lớp áo lót lụa mỏng bên trong. Khi Cường kéo lớp áo lót xuống, hai bầu ngực trắng mịn của mợ bật ra, núm vú đã cứng ngắc, màu hồng nhạt. Cường cúi đầu hôn xuống cổ mợ, rồi liếm dọc đường gân cổ, mút nhẹ vào dái tai. Mợ cong người lên, rên to hơn.
Chàng hôn xuống xương đòn, ngực, rồi túm lấy một núm vú đưa vào miệng. Lưỡi Cường vẽ vòng tròn quanh núm vú, liếm nhẹ trước, sau đó mút mạnh hơn. Răng cắn khẽ, vừa đủ để gây tê. Một tay còn lại vuốt ve bầu ngực kia, ngón cái xoa nhẹ lên núm vú thứ hai. Mợ đưa tay bấu chặt vai Cường, móng tay cào vào da thịt qua lớp áo mỏng, hông uốn éo lên dưới người chàng.
— Cậu… cậu làm tui phát điên… — Mợ thở gấp.
Cường hôn xuôi xuống bụng mợ, liếm ngang rốn, rồi dừng lại ở xương chậu. Hai tay chàng nắm lấy hai bên hông, kéo chiếc quần lót lụa xuống. Mợ tự động nhấc hông lên giúp. Chiếc quần lót bị vứt sang một bên. Cường vạch nhẹ hai đùi mợ ra. Âm hộ mợ đã ướt đẫm, lông mu đen nhánh, hai môi ngoài hơi sưng lên vì kích thích. Cường cúi xuống hôn trực tiếp lên khe âm hộ. Lưỡi chàng liếm dọc khe, tách nhẹ hai môi ngoài, rồi chạm thẳng vào âm vật đang cứng lên. Mợ giật mạnh người, hai tay vồ lấy đầu Cường, ấn mạnh xuống.
Cường liếm khe âm hộ mợ một cách chăm chú. Lưỡi chàng nhét sâu vào trong, xoay tròn, sau đó hút mạnh lấy âm vật. Mỗi lần mút, mợ lại rên to hơn, hông nhô lên để chạm sâu hơn vào miệng Cường. Nước dịch âm đạo chảy ra nhiều, vị mặn nhẹ dính đầy môi và cằm Cường. Chàng dùng hai ngón tay tách môi, liếm mạnh và nhanh hơn vào phần trong. Mợ khóc lên vì khoái cảm, chân co lại ôm chặt hông Cường.
— Cậu… tui… tui ra rồi… — Giọng mợ nghẹn ngào.
Cường không dừng lại. Lưỡi chàng tiếp tục đâm vào âm đạo mợ, nuốt lấy dòng nước mật dâng tràn. Mợ đạt cực khoái lần đầu bằng miệng, cơ thể co giật từng cơn, âm đạo siết chặt, nước chảy ra thành dòng. Nàng nằm gục xuống giường, thở hổn hển, nhưng tay vẫn chưa thả Cường ra.
Mợ kéo Cường nằm ngửa. Nàng cởi nhanh lớp áo bà ba của chàng, kéo quần lót xuống. Dương vật Cường dựng cứng ngắc, quy đầu đã ướt nhờ dịch tiền liệt. Mợ quỳ xuống, hôn đầu dương vật trước, lưỡi liếm tròn quanh quy đầu, nếm vị mặn. Sau đó mợ ngậm sâu vào miệng, nuốt gần hết chiều dài. Tiếng mút mút ướt át vang lên khi mợ làm việc bằng miệng, tay vuốt ve phần gốc, ngón tay xoa nhẹ hai hạt tinh hoàn. Lưỡi mợ ép sát dưới thân dương vật, di chuyển lên xuống nhịp nhàng. Cường rên khàn, hai tay bấu chặt mái tóc búi của mợ, hông nhẹ nhàng đẩy sâu hơn vào miệng.
Hai người chuyển sang tư thế 69. Mợ nằm lên trên Cường, háng đặt lên mặt chàng. Cường tiếp tục liếm âm hộ mợ, trong khi mợ ngậm dương vật chàng càng sâu hơn. Mỗi tiếng rên của mợ đều rung lên quanh dương vật, khiến Cường càng thêm cứng. Nàng mút mạnh, lấy tay vuốt lên xuống cùng lúc. Cường liếm âm vật mợ nhanh, đâm lưỡi vào trong, đến khi mợ lại run lên vì sắp xuất tinh lần hai.
Mợ lật người, nằm ngửa. Cường hôn khắp người mợ một lần nữa — liếm núm vú, liếm nách mặn mồ hôi, cắn nhẹ đùi trong, mút ngón tay mợ. Cảm giác vị mặn nhẹ trên da, mùi cơ thể mợ nồng nàn khiến hai người không còn kiềm được.
Cường dùng ngón tay đâm vào âm đạo mợ. Hai ngón tay trượt sâu dễ dàng vì mợ đã ướt át quá mức. Ngón tay chàng cọ mạnh vào thành trước, cùng lúc ngón cái xoa mạnh lên âm vật. Mợ cong người, há miệng kêu không thành tiếng. Cường rút ngón tay ra, thay vào đó dùng đầu dương vật cọ xát dọc khe âm hộ, cọ nhẹ lên âm vật, không vào hẳn.
— Mợ… tui muốn vào mợ… — Giọng Cường khàn đặc. — Mợ có muốn không?
Mợ há hai chân ra hết cỡ, kéo hông chàng xuống.
— Vào… cậu vào đi… tui chịu hết nổi rồi…
Cường đẩy mạnh một cái. Dương vật chàng trượt sâu vào âm đạo mợ ngay từ cú đầu tiên. Mợ kêu lên, tay bám chặt vai Cường. Cường nằm phủ lên, nhịp đẩy chậm và sâu ở tư thế truyền giáo. Mỗi lần rút ra gần hết, rồi đâm mạnh vào tận cùng. Âm đạo mợ siết chặt lấy dương vật, tiếng nước chầm chậm vang lên. Mợ cong người, hai chân quấn lấy hông Cường, rên liên tục.
— Mạnh hơn… cậu… mạnh nữa…
Cường nâng hai chân mợ lên vai, thay đổi góc. Từ tư thế này, dương vật chàng đâm sâu và thẳng hơn vào thành trước âm đạo. Mợ khóc vì khoái cảm, móng tay cào lên lưng chàng. Da thịt va chạm vào nhau tạo tiếng “bạch bạch” ướt át. Cường đẩy mạnh và nhanh dần.
Mợ đột ngột đẩy Cường nằm ngửa, tự mình ngồi lên. Nàng cưỡi ngựa, tay chống lên ngực Cường, hông di chuyển lên xuống nhịp nhàng. Dương vật chàng bị mợ nuốt sâu rồi nhả ra liên tục. Hai bầu ngực mợ rung lên từng nhịp. Mợ cúi xuống hôn Cường, lưỡi quấn lấy lưỡi chàng trong khi hông vẫn không ngừng di chuyển.
— Tui… tui thích cách này… — Mợ thở dốc. — Cậu nằm yên… để tui làm…
Cường nằm đó, tay nắm chặt hông mợ, nâng nàng lên xuống mạnh hơn. Sau đó chàng lật người, xoay mợ nằm sấp, kéo hông mợ dậy. Tư thế chó. Cường quỳ phía sau, đẩy mạnh từ sau lưng. Tay chàng nắm chặt hai bên mông mợ, xé mạnh ra để nhìn rõ dương vật đang ra vào trong khe. Mợ úp mặt xuống gối, rên đến mức gần như khóc.
Cường tiếp tục chuyển sang tư thế nghiêng. Hai người nằm nghiêng, Cường từ phía sau đâm vào. Một tay chàng luồn dưới đùi mợ nâng lên cao, góc đâm sâu và chéo hơn. Mợ đưa tay ra sau nắm lấy cổ Cường, hôn trộm chàng trong khi hai thân thể dập dình mạnh mẽ.
Cường cảm nhận âm đạo mợ siết lại theo từng nhịp. Mợ khóc không thành tiếng, nước mắt giàn giụa vì khoái cảm quá độ.
— Cậu… tui sắp… ra nữa rồi…
Cường đẩy nhanh và mạnh hơn, tay xoa mạnh lên âm vật mợ. Hai người cùng lúc đạt cực khoái. Mợ co giật mạnh, âm đạo siết chặt như bóp nghẹt dương vật Cường. Cường cũng giật mạnh, tinh dịch phun từng đợt sâu vào trong tử cung mợ. Toàn thân hai người run rẩy, mồ hôi đổ đầm đìa, nằm chết lịm trên giường.
Sau khi hết run, Cường ôm mợ sát vào người. Mợ nằm trong vòng tay chàng, thở dốc, nước mắt vẫn chưa khô. Nàng vuốt nhẹ má Cường, giọng khàn khàn.
— Cậu… đừng rời Sa Đéc quá sớm nhé… tui còn muốn cậu ở lại lâu nữa…
Cường hôn trán mợ, tay vuốt nhẹ lưng nàng. Hai người nằm im lặng trong tiếng thở dần đều lại, đèn dầu vẫn leo lét bên cạnh.
Khi cơn nồng nàn lắng xuống, mợ Tư nằm gối đầu lên cánh tay rắn chắc của Cường, mái tóc xõa tràn trên ngực chàng. Ngọn đèn dầu cháy leo lét hắt bóng hai người lên vách phên. Ngoài kia, tiếng nước sông vỗ lách tách vào mạn bến, một con chim ăn đêm kêu thảng thốt rồi tắt lịm. Mợ Tư thở dài, giọng mềm như tơ:
— Cậu Cường nè, hay cậu ở lại đây luôn với tui. Tui giấu cậu trong nhà, lo cho cậu đủ đầy. Chồng tui đi buôn năm thì mười họa mới về, mà về cũng chỉ vài bữa rồi đi...
Cường im lặng. Trong bóng tối, chàng nhìn lên mái nhà, lòng vừa thương vừa ngại. Cái cảnh làm trai bao nuôi trong nhà đàn bà có chồng, chui rúc trốn tránh — chàng không cam. Mà cái mạng của chàng cũng đâu còn yên ổn nữa, khi ngoài kia Sáu Thẹo đang rình. Chàng chỉ khẽ vuốt tóc nàng, không đáp.
*
Cái họa tới nhanh hơn chàng tưởng.
Trưa hôm sau, thằng Cò từ chợ Sa Đéc hớt hải chạy về, mặt tái mét, vừa thở vừa la:
— Mợ ơi! Mợ ơi! Có người gửi lời từ Châu Đốc về. Ông chủ... ông chủ xong việc buôn bè sớm, ba bữa nữa ổng về tới nhà!
Mợ Tư đang ngồi têm trầu trên bộ ván giữa nhà, nghe vậy đánh rơi cả cơi trầu. Mặt nàng trắng bệch. Cường đứng ở hè, nghe rõ mồn một, tim như có ai bóp nghẹt.
Ba bữa. Chồng mợ về sau ba bữa.
Cái căn nhà này, cái chuyện vụng trộm này, nếu để chồng nàng về bắt gặp, thì không phải chỉ là tai tiếng nữa. Một thương gia giàu có như chồng mợ Tư, chỉ cần một lời, là chàng — một thằng làm thuê không gốc gác — sẽ bị đánh đập, trói lại giao cho mã tà, hoặc tệ hơn là mất xác dưới sông mà chẳng ai hay. Chàng đang là kẻ trốn án mạng, đụng tới mã tà thì lộ hết. Mà giữa lúc Sáu Thẹo đang rình, hai cái họa chồng lên nhau, chàng có ba đầu sáu tay cũng không thoát.
Đêm đó, mợ Tư tới buồng chàng, lần này không phải để mây mưa. Nàng ngồi co ro nơi mép ván, hai tay ôm gối, khóc tấm tức.
— Cậu phải đi, phải hông? — Nàng hỏi mà như tự trả lời.
Cường ngồi xuống bên, giọng dịu dàng mà cương quyết:
— Mợ Tư à, đời này có những chuyện mình muốn cũng không được. Tui ở lại thì cả tui cả mợ đều mang vạ. Ông chủ về mà biết chuyện, mợ tính sao? Tui đi rồi, mợ vẫn là bà chủ nhà này, vẫn yên ấm. Tui mà nán lại, là tui hại mợ.
Mợ Tư nức nở, gục đầu vào vai chàng:
— Tui biết. Tui biết hết. Mà sao lòng tui đau quá... Mới có mấy bữa, mà tui cứ tưởng như cả đời...
Cường ôm lấy bờ vai run rẩy của nàng, lòng dâng lên một nỗi chua xót lạ lùng. Chàng nhớ tới Thị Sương nơi quê nhà, nhớ tới câu hát "Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh" nàng ngân bên bến sông tiễn biệt. Nhớ tới lời hứa làm nên sự nghiệp rồi về cưới nàng đàng hoàng. Vậy mà mới lưu lạc chưa được bao lâu, chàng đã sa vào vòng tay người đàn bà khác. Cái thân chàng phong lưu, mà cái lòng chàng thì rối bời. Phải chăng đây chính là cái giá đầu tiên của thói đa tình — niềm vui thì chóng vánh, mà day dứt thì đeo đẳng?
— Mợ đừng buồn. — Chàng nói khẽ. — Coi như tui với mợ có duyên mà không có nợ. Mợ là người tốt với tui, tui ghi lòng tạc dạ. Sau này nếu trời cho có ngày tui làm nên, tui sẽ tìm cách báo đáp.
Mợ Tư lau nước mắt, gượng cười. Nàng đứng dậy, đi về buồng mình, lát sau quay lại với một gói vải nhỏ. Nàng dúi vào tay chàng.
— Đây là chút ít tiền tui dành riêng, cậu cầm lấy làm lộ phí. Có mấy chục đồng bạc với mớ cắc lẻ. Cậu đi đường xa, đừng để đói khát. — Nàng nắm chặt tay chàng, giọng nghẹn. — Cậu định đi đâu?
— Tui tính xuống Cần Thơ. — Cường đáp. — Nghe nói đất đó trên bến dưới thuyền, dễ kiếm việc làm ăn hơn.
— Ừ, Cần Thơ. — Mợ Tư gật đầu, nước mắt lại trào ra. — Cậu xuống bến nước sau nhà, đợi tới gần sáng có chuyến ghe của lái buôn quen ghé ngang, xuôi về Cần Thơ. Tui đã nói nhỏ với chủ ghe, cậu cứ lên, người ta chở cậu đi.
Cường cầm gói tiền, lòng nặng trĩu. Chàng không ngờ người đàn bà này, dẫu đa tình ghen tuông, đến lúc chia ly lại biết điều và rộng lượng đến vậy. Nàng yêu chàng thật, nhưng cũng đủ tỉnh táo để không kéo chàng vào chỗ chết.
*
Trời chưa sáng. Sương đêm còn giăng mờ trên mặt sông. Cường khoác túi vải lên vai, lận con dao găm cán sừng của cha vào lưng quần, rồi nhẹ nhàng mở cửa buồng. Mợ Tư tiễn chàng ra tới bến nước sau nhà. Cầu ván nhỏ ướt sương trơn trượt. Dưới sông, một chiếc ghe bầu đã ghé sẵn, ngọn đèn dầu treo mũi ghe leo lét đỏ.
Hai người đứng bên nhau lần cuối dưới làn sương. Mợ Tư đưa tay vuốt lại vạt áo cho chàng, mắt rưng rưng mà cố không khóc thành tiếng.
— Cậu đi mạnh giỏi. Tới Cần Thơ nhớ giữ mình. Cái thân cậu... — Nàng ngập ngừng, không nói hết, nhưng Cường hiểu. Có lẽ nàng cũng đã nghe phong thanh có kẻ lạ rình rập quanh nhà mấy bữa nay.
— Mợ Tư ở lại bình an. — Cường siết tay nàng. — Cảm ơn mợ đã cưu mang tui.
Chàng quay xuống cầu ván, bước lên ghe. Chủ ghe — một ông già lái buôn lặng lẽ — gật đầu chống sào đẩy ghe ra. Chiếc ghe từ từ rời bến, lướt nhẹ ra giữa dòng. Cường ngoái lại. Bóng mợ Tư đứng trên bến, dáng người mặn mà ấy nhỏ dần, nhỏ dần trong làn sương trắng. Nàng đưa tay lên che miệng, đôi vai rung lên. Cuối cùng chàng nghe vọng theo gió một tiếng nức nở khe khẽ, rồi tất cả chìm vào tiếng nước vỗ và tiếng mái chèo khua đều đặn.
Cường ngồi nơi khoang ghe, ôm gối nhìn dòng sông Sa Đéc trôi ngược về phía sau. Lòng chàng vừa nhẹ nhõm vì thoát được cái họa kề cận, vừa chua xót khôn nguôi. Chàng mở gói vải mợ Tư dúi cho, đếm thấy ngoài mấy chục đồng bạc và mớ cắc lẻ, còn có một mảnh khăn lụa thêu thơm mùi dầu dừa — chắc nàng cố tình bỏ vào làm kỷ niệm. Chàng nắm chặt mảnh khăn trong tay, thở dài.
"Đời này," chàng tự nhủ, "cái sự phong lưu xem ra cũng chẳng phải món quà trời cho không. Vui đó, rồi đau đó. Nay được mai mất, có khi suýt mất cả mạng."
Đó là bài học đầu tiên chàng học được nơi đất khách, không phải từ thầy võ, mà từ một người đàn bà cô đơn đa tình.
Ghe ra tới khúc sông rộng. Trời bắt đầu hửng. Cường ngồi tựa mạn ghe, định bụng chợp mắt một lát. Nhưng vừa nhắm mắt, chàng chợt nghe phía sau, từ một con rạch nhỏ đổ ra sông cái, có tiếng mái dầm khua nước gấp gáp. Chàng hé mắt nhìn ra. Trong làn sương mờ tỏ, một chiếc xuồng ba lá đang lặng lẽ bám theo, cách chừng dăm chục sải tay. Trên xuồng, một bóng người lực lưỡng ngồi chèo, đầu đội nón lá sụp xuống che mặt.
Tim Cường lạnh toát. Chàng siết chặt chuôi dao găm, mắt không rời chiếc xuồng. Cái dáng người ấy, cái cách hắn cố giữ khoảng cách không xa không gần ấy — chàng đã quá quen.
Sáu Thẹo. Hắn không chỉ rình ở nhà ngói. Hắn đã theo chàng xuống tận khúc sông này.
Cuộc lang bạt mới chưa kịp bắt đầu, mà bóng tử thần đã lại bám sát sau lưng, lặng lẽ trôi theo dòng nước về phía Cần Thơ.