Chương 7: Tiếng kêu trong đêm

Bụi tre run rẩy trong gió đêm. Hai Râu chĩa mũi dao tới, mắt long lên như mắt thú. Bé Tám nín thở, mười đầu ngón tay bấu chặt vào vạt áo, nước mắt ròng ròng mà không dám khóc thành tiếng. Ngay lúc ấy, từ trong đống rơm cạnh chuồng ngựa, một con mèo hoang phóng vọt ra, kêu "ngao" một tiếng rồi mất hút vào bóng tối. Hai Râu giật mình, hạ con dao xuống, chửi đổng: — Tổ cha con mèo! Làm tao hết hồn. Tưởng đứa nào... Gã nhổ một bãi nước miếng, quay gót đi về phía sân sau. Bé Tám đợi tiếng chân gã khuất hẳn mới dám thở ra, cả tấm lưng đẫm mồ hôi lạnh ngắt. Cô lồm cồm bò ra khỏi bụi tre, váy áo dính đầy lá khô, rồi co giò chạy. Chạy thục mạng trong đêm, băng qua bờ ruộng, qua cây cầu khỉ chông chênh, đôi chân trần đạp lên sỏi đá tóe máu mà không thấy đau. Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ: phải tới chỗ anh Cường. Phải tới cho kịp. * Cường nằm trên bộ ván, mắt trừng trừng nhìn lên mái lá. Cây dao găm cán sừng của cha nắm chặt trong tay, lưỡi thép lạnh thấm vào da thịt. Cái dự cảm chẳng lành cứ đè nặng lồng ngực, nặng tới mức chàng thở không ra hơi. Đêm nay sao trời không có một ngôi sao, chỉ một vầng trăng treo lạnh lẽo giữa khoảng không đen kịt. Bỗng có tiếng đập cửa dồn dập, tiếng gọi đứt quãng: — Anh Cường! Anh Cường ơi! Mở cửa... mở cửa mau! Cường bật dậy như lò xo, giật phăng cánh cửa phên. Bé Tám đổ ập vào lòng chàng, người run lẩy bẩy, tóc tai rũ rượi, mặt trắng bệch không còn giọt máu. — Bé Tám? Cô làm sao vậy? Sao giờ này... — Chị... chị Sương! — Bé Tám nấc lên, vừa thở vừa nói không ra hơi — Bọn nhà cậu Ba Tỏi... nó bắt chị Sương rồi! Em nghe tụi nó bàn... thằng Bảy Cồ với thằng Hai Râu... nó bắt chị về nhà địa chủ... cậu Ba định... định làm chuyện đồi bại với chị! Anh đi cứu chị mau lên, lẹ lên anh Cường! Trời đất quỷ thần ơi. Cái dự cảm chẳng lành — té ra là chuyện này. Cường không kịp nghĩ thêm một giây. Máu trong người chàng sôi lên rần rật, dồn cả lên mặt, lên thái dương. Chàng nhét vội con dao găm vào lưng quần, vớ cây côn dựng góc nhà rồi lao thẳng ra cửa. — Anh Cường! Anh cẩn thận! — Bé Tám gọi với theo, nhưng bóng chàng đã chìm vào màn đêm. * Cường chạy. Chạy như tên bắn. Đôi chân chàng nuốt từng quãng đường làng, băng qua đồng lúa Đông Xuân chín vàng lờ mờ dưới trăng, qua những gò mả im lìm, qua bụi tre rít gió. Lòng chàng nóng như lửa đốt, từng nhịp tim đập như trống trận. Sương... Sương ơi... Ráng chịu đựng, anh tới ngay đây. Dinh cơ nhà Hương quản Tỏi hiện ra phía trước, nhà ngói ba gian sừng sững giữa làng, đèn măng-sông sáng trưng nơi nhà chính. Nhưng Cường biết, cái gì đang xảy ra không phải ở nhà chính. Chàng vòng ra phía sau, men theo hàng rào dâm bụt, nín thở. Quả nhiên, từ sân sau vọng ra tiếng giằng co, tiếng vải xé, và một giọng con gái nghẹn ngào, thảng thốt: — Buông tôi ra! Buông ra! Cứu... cứu với! Có ai không... cứu...! Là giọng Sương. Là giọng nàng. Cường vọt qua hàng rào nhẹ như con mèo, nép vào sau cây vú sữa già. Cảnh tượng trước mắt khiến hai mắt chàng đỏ ngầu, hai bàn tay siết lại tới mức xương kêu răng rắc. Giữa sân, dưới ánh trăng lạnh và ngọn đèn dầu leo lét treo bên chuồng ngựa, Thị Sương bị Bảy Cồ và Hai Râu ghì chặt hai cánh tay, vật xuống đống rơm. Áo bà ba của nàng đã rách toạc một bên vai, để lộ làn da trắng xanh. Tóc nàng xõa rối, mặt mũi đầm đìa nước mắt, miệng vẫn không ngừng kêu cứu trong tuyệt vọng. Cây trâm gỗ Cường tặng nàng văng ra nằm lăn lóc trên nền đất. Còn cậu Ba Tỏi đứng đó, cởi phanh áo, miệng cười nhơ nhuốc, đang lần từng bước tới gần nàng như con sói rình mồi. — Hứ, con nhỏ này. Mày tưởng từ chối tao thì xong à? Nhà mày nợ ba tao bao nhiêu lúa, mày biết hôn? Đêm nay tao cho mày biết tay. Ngoan ngoãn thì tao thương, còn giãy giụa thì... — hắn thè lưỡi liếm môi — tao càng khoái. — Đồ khốn nạn! Trời ơi... ai cứu tôi với! — Sương gào lên, giãy giụa điên cuồng, nhưng hai gã đàn ông to con ghì nàng cứng ngắc. — Hí hí, sân sau này tường cao, mày có kêu rạc cổ cũng chẳng ma nào nghe. — Bảy Cồ cười khả ố. Cậu Ba Tỏi cúi xuống, bàn tay nhớp nhúa vươn tới ngực áo Sương. Một tiếng gầm vang lên xé toạc màn đêm: — BUÔNG NÀNG RA! Cường lao ra như một con mãnh hổ. Chàng không kịp nghĩ, không kịp đắn đo, cả thân người phóng tới như một cơn lốc. Cây côn trong tay chàng vung lên, "vút" một tiếng, giáng thẳng vào lưng Hai Râu. Gã rú lên một tiếng thảm thiết, buông Sương ra, ngã chúi xuống đống rơm. — Thằng nào?! — Bảy Cồ giật mình, chưa kịp phản ứng thì một cú đá trời giáng của Cường đã tống vào ngực gã. Bảy Cồ bay ngược ra sau, đập lưng vào cột chuồng ngựa, gãy gập người, ói ra một búng máu. — Anh Cường! — Sương khóc nấc lên, lồm cồm bò dậy, ôm chặt vạt áo rách, lùi vào góc tường run rẩy. — Sương! Em không sao chứ? Lui ra đó! — Cường hét, mắt vẫn không rời đám tay sai. Hai Râu đã gượng dậy, rút con dao bầu loang loáng, mặt méo xệch vì đau: — Thằng ranh con! Mày dám đụng tới người nhà cậu Ba? Tao bằm mày ra! Gã xông tới, nhằm bụng Cường đâm một nhát chí mạng. Nhưng Cường đã luyện võ từ thuở lên mười dưới tay thầy Tư Đỗ, đường quyền thế cước in vào xương tủy. Chàng né người sang một bên, mũi dao sượt qua hông, rồi nhanh như chớp, chàng chộp lấy cổ tay cầm dao của gã, bẻ ngược một cái. "Rắc" — Hai Râu rú lên, con dao rơi xuống đất. Cường giáng tiếp một cùi chỏ vào mặt gã. Máu mũi Hai Râu phun ra, gã loạng choạng rồi đổ vật xuống, bất tỉnh nhân sự. Trong nháy mắt, hai tên tay sai đã nằm la liệt. Cường thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, mắt đỏ ngầu quay sang cậu Ba Tỏi. Cậu Ba Tỏi đứng chết trân, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không ngờ thằng con tá điền này lại lợi hại đến vậy. Nhưng rồi cái máu côn đồ ngông cuồng của con nhà giàu lại trỗi dậy. Hắn vớ lấy cây mã tấu dựng bên vách, gằn giọng: — Phan Cường! Té ra là mày! Thằng tá điền rách rưới! Mày dám tới đây quậy phá nhà tao? Mày biết tao là ai hôn? Tao là con Hương quản Tỏi! Đêm nay tao chém chết mày, chôn xác mày ngoài đồng, chẳng ai dám hó hé một lời! — Tao nói cho mày nghe nè, đồ súc sinh! — Cường nghiến răng, từng chữ bật ra như xé từ trong họng — Mày là con người hay là con thú? Mày ỷ giàu, ỷ thế cha mày mà hiếp đáp dân lành, giờ còn định làm nhục con gái người ta! Bữa nay tao thay trời trị mày! — Cha mày! — Ba Tỏi gầm lên, vung mã tấu chém tới tấp. Hai người lao vào nhau dưới ánh trăng. Mã tấu của Ba Tỏi loang loáng chém ngang chém dọc, hung hãn nhưng loạn xạ, đó là đòn của kẻ chỉ quen ăn hiếp người yếu chứ chưa từng đối mặt với một cao thủ thực thụ. Cường nhanh nhẹn lách người, lúc cúi lúc xoay, cây côn trong tay đỡ gạt từng nhát chém chan chát. Tiếng kim loại va vào gỗ vang lên giòn giã trong đêm vắng. — Anh Cường, coi chừng! — Sương nép trong góc, hai tay bụm miệng, nước mắt lưng tròng. Ba Tỏi chém một nhát mạnh, Cường nghiêng người tránh, lưỡi mã tấu phập vào thân cây vú sữa, ghim cứng. Nhân lúc hắn loay hoay giật ra, Cường tung một cước đá thẳng vào đầu gối hắn. Ba Tỏi khuỵu xuống, rống lên đau đớn, buông cả mã tấu. — Mày... mày... — Hắn lồm cồm bò dậy, mặt mũi nhăn nhúm vì đau, nhưng ánh mắt vẫn đầy hận thù và độc ác. Hắn vớ một nắm cát hất thẳng vào mặt Cường rồi nhào tới ôm ghì lấy chàng, hai tay bóp lấy cổ Cường. Cát làm Cường cay xè đôi mắt, chàng loạng choạng. Hai người ngã lăn ra đất, vật lộn trên nền sân. Ba Tỏi tuy không biết võ nhưng to con, lại đang điên cuồng, hai bàn tay cứ siết chặt lấy cổ Cường mỗi lúc một mạnh. Cường nghẹn thở, mặt đỏ tía, hai tay cố gỡ. — Tao bóp chết mày! Bóp chết mày, thằng tá điền! — Ba Tỏi nhe răng, nước miếng văng tung tóe, mắt vằn lên những tia máu. — Anh Cường! — Sương gào lên thất thanh. Trong cơn ngạt thở, mắt Cường tối sầm lại. Nhưng rồi, qua làn nước mắt cay xè, chàng thấy bóng Sương — nàng con gái chàng thương, áo rách bươm, run rẩy nép vào góc tường, ánh mắt tuyệt vọng cầu cứu. Một sức mạnh từ đâu trào dậy trong lồng ngực chàng. Không. Mình không thể chết ở đây. Sương còn đó. Mẹ còn ở nhà. Mình không thể gục ngã dưới tay thằng súc sinh này! Cường gồng mình, dồn hết sức bình sinh, hai tay chống xuống đất hất mạnh. Cả thân hình Ba Tỏi bị hất tung sang một bên. Cường nhổm dậy, vừa ho sặc sụa vừa đấm một quyền trời giáng vào mặt hắn. Rồi một quyền nữa. Rồi một quyền nữa. Cơn giận như nước vỡ bờ, như lửa cháy rừng, dâng lên ngùn ngụt không gì cản nổi. Bao nhiêu uất ức của phận tá điền bị đè đầu cưỡi cổ, bao nhiêu căm phẫn trước cảnh người con gái mình thương bị làm nhục, tất cả dồn vào nắm đấm. Cường ngồi đè lên người Ba Tỏi, hai tay nắm chặt cổ áo hắn, mặt đối mặt. Hắn đã bị đánh tới tóe máu mũi máu miệng, mắt đờ đẫn, nhưng cái miệng vẫn còn ngoa ngoắt rên rỉ: — Mày... rồi mày sẽ chết... cả nhà mày sẽ chết... ba tao... sẽ băm vằm mẹ con mày... Một câu nói ấy như giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Đầu Cường nóng ran, hai tai ù đi, trước mắt chỉ còn một màu đỏ rực. Chàng vung nắm đấm lên cao, gân guốc, run rẩy vì giận dữ — cái nắm đấm của một thằng trai mười tám tuổi mang dòng máu nghĩa khí, đang ở ranh giới giữa cơn cuồng nộ và lý trí. — Anh Cường! Đừng! Đừng anh ơi...! — Tiếng Sương vọng tới, xé lòng. Nhưng Cường dường như không còn nghe thấy gì nữa. Ánh trăng lạnh lẽo soi xuống cái sân đất, soi lên nắm đấm đang treo lơ lửng giữa không trung. Một khoảnh khắc ngưng đọng. Cả thế gian như nín thở. Và cái nắm đấm định mệnh ấy... bắt đầu giáng xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận.

  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!